题吴宫苑
吴苑荒凉故国名,吴山月上照江明。残春碧树自留影,
半夜子规何处声。芦叶长侵洲渚暗,蘋花开尽水烟平。
经过此地千年恨,荏苒东风露色清。
wú
吴
yuàn
苑
huāng
荒
liáng
凉
gù
故
guó
国
míng
名
,
wú
吴
shān
山
yuè
月
shàng
上
zhào
照
jiāng
江
míng
明
。
。
cán
残
chūn
春
bì
碧
shù
树
zì
自
liú
留
yǐng
影
,
bàn
半
yè
夜
zǐ
子
guī
规
hé
何
chǔ
处
shēng
声
。
。
lú
芦
yè
叶
zhǎng
长
qīn
侵
zhōu
洲
zhǔ
渚
àn
暗
,
píng
蘋
huā
花
kāi
开
jǐn
尽
shuǐ
水
yān
烟
píng
平
。
。
jīng
经
guò
过
cǐ
此
dì
地
qiān
千
nián
年
hèn
恨
,
rěn
荏
rǎn
苒
dōng
东
fēng
风
lù
露
sè
色
qīng
清
。
。