题吴公济风泉亭

宋代 朱熹
涧谷居永久,高情未云酬。兹焉发天秘,始造寒岩幽。 上有茂树阴,下有清泉流。结亭倚苍峭,凿磴穷嵌丘。 翠壁自屏立,青藓亦环周。朅来憩永夏,凛若临清秋。 仰空韵笙竽,俯槛锵琳璆。幽听一以会,悠然与神谋。 遐哉超世心,暇日聊娱忧。笑问车马客,谁能淹此留。
jiàn yǒng jiǔ   gāo qíng wèi yún chóu yān tiān   shǐ zào hán yán yōu
shàng yǒu mào shù yīn   xià yǒu qīng quán liú jié tíng cāng qiào   záo dèng qióng qiàn qiū
cuì píng   qīng xiǎn huán zhōu qiè lái yǒng xià   lǐn ruò lín qīng qiū
yǎng kōng yùn shēng   kǎn qiāng lín qiú yōu tīng huì   yōu rán shén móu
xiá zāi chāo shì xīn   xiá liáo yōu xiào wèn chē   shuí néng yān liú