题文与可墨竹(并叙)

宋代 苏轼
故人文与可为道师王执中作墨竹,且谓执中勿使他人书字,待苏子瞻来,令作诗其侧。 与可既没八年而轼始还朝,见之,乃赋一首。 斯人定何人,游戏得自在。 诗鸣草圣余,兼入竹三昧。 时时出木石,荒怪轶象外。 举世知珍之,赏会独予最。 知音古难合,奄忽不少待。 谁云死生隔,相见如龚隗。
rén wén wéi dào shī wáng zhí zhōng zuò zhú   qiě wèi zhí zhōng shǐ 使 rén shū   dài zhān lái   lìng zuò shī  
méi nián ér shì shǐ hái cháo   jiàn zhī   nǎi shǒu  
rén dìng rén   yóu zai  
shī míng cǎo shèng   jiān zhú sān mèi  
shí shí chū shí   huāng guài xiàng wài  
shì zhī zhēn zhī   shǎng huì zuì  
zhī yīn nán   yǎn shǎo dài  
shuí yún shēng   xiāng jiàn gōng kuí