题魏尚书和周彦充诗
客窗孤榻坐新凉,展卷超然古意长。韩魏从来重师鲁,苏公早已识元章。
百年人物归吴越,千古文章迈汉唐。见说东园老无恙,西风寒并菊花香。
kè
客
chuāng
窗
gū
孤
tà
榻
zuò
坐
xīn
新
liáng
凉
,
zhǎn
展
juǎn
卷
chāo
超
rán
然
gǔ
古
yì
意
zhǎng
长
hán
。
wèi
韩
cóng
魏
lái
从
zhòng
来
shī
重
lǔ
师
sū
鲁
,
gōng
苏
zǎo
公
yǐ
早
shí
已
yuán
识
zhāng
元
章
。
bǎi
百
nián
年
rén
人
wù
物
guī
归
wú
吴
yuè
越
,
qiān
千
gǔ
古
wén
文
zhāng
章
mài
迈
hàn
汉
táng
唐
jiàn
。
shuō
见
dōng
说
yuán
东
lǎo
园
wú
老
yàng
无
xī
恙
,
fēng
西
hán
风
bìng
寒
jú
并
huā
菊
xiāng
花
香
。