题晚香堂二首 其二

明代 李昌祺
靡靡秋日晏,凄凄霜露零。纷纷众卉悴,粲粲佳菊荣。 我实幽居士,适此隐遁情。园林无来躅,窗户有馀清。 床前一壶酒,满泛黄金英。长歌散襟颜,歌竟时自倾。 颓然既就醉,此乐将不胜。微愿良易足,多技岂吾营。 余生后彭泽,千载仰德馨。
qiū yàn   shuāng líng fēn fēn zhòng huì cuì càn   càn jiā róng    
shí yōu shì   shì yǐn dùn qíng yuán lín lái zhú chuāng   hu yǒu qīng    
chuáng qián jiǔ   mǎn fàn huáng jīn yīng cháng sàn jīn yán   jìng shí qīng    
tuí rán jiù zuì   jiāng shèng wēi yuàn liáng duō   yíng    
shēng hòu péng   qiān zǎi yǎng xīn