题王自閒守拙斋

元代 邓雅
堪舆何茫茫,万汇生其中。鸿荒世已远,淳元变浇风。 智巧日以滋,古道谁能崇。猗欤谷中叟,读书且明农。 衣不尚纨绮,门惟掩蒿蓬。渔樵与耕牧,四子各已供。 此心常自閒,众欲鲜能攻。从人笑懒拙,巧者劳其躬。
kān máng máng   wàn huì shēng zhōng hóng 鸿 huāng shì yuǎn   chún yuán biàn jiāo fēng
zhì qiǎo   dào shuí néng chóng zhōng sǒu   shū qiě míng nóng
shàng wán   mén wéi yǎn hāo péng qiáo gēng   gōng
xīn cháng xián   zhòng xiān néng gōng cóng rén xiào lǎn zhuō   qiǎo zhě láo gōng