题王允冈山斋
幽人宅一区,卜筑在阳羡。
铜官矗苍翠,白云递隐见。
溪水抱村流,触石成洄漩。
鹤巢古松枝,鱼残花片。
清景乐高闲,雅情任狂狷。
山林足肥遁,轩车忘慕恋。
心静养长年,世荣倏惊电。
寄言谢逋客,重修《逸民传》。
yōu
幽
rén
人
zhái
宅
yī
一
qū
区
,
bǔ
卜
zhù
筑
zài
在
yáng
阳
xiàn
羡
。
tóng
铜
guān
官
chù
矗
cāng
苍
cuì
翠
,
bái
白
yún
云
dì
递
yǐn
隐
jiàn
见
。
xī
溪
shuǐ
水
bào
抱
cūn
村
liú
流
,
chù
触
shí
石
chéng
成
huí
洄
xuán
漩
。
hè
鹤
cháo
巢
gǔ
古
sōng
松
zhī
枝
,
yú
鱼
cán
残
huā
花
piàn
片
。
qīng
清
jǐng
景
lè
乐
gāo
高
xián
闲
,
yǎ
雅
qíng
情
rèn
任
kuáng
狂
juàn
狷
。
shān
山
lín
林
zú
足
féi
肥
dùn
遁
,
xuān
轩
chē
车
wàng
忘
mù
慕
liàn
恋
。
xīn
心
jìng
静
yǎng
养
cháng
长
nián
年
,
shì
世
róng
荣
shū
倏
jīng
惊
diàn
电
。
jì
寄
yán
言
xiè
谢
bū
逋
kè
客
,
chóng
重
xiū
修
yì
《
mín
逸
chuán
民
传
》
。