题王元章梅竹卷次祝鸣和

明代 顾璘
画家妙品古亦稀,高人每号无声诗。浅夫拈笔率信意,岂解盘薄凝深思。 聊希形似即满意,难与神化论等次。子乔老仙烟霞骨,劂出心肝洗尘俗。 身化西湖一树冰,气吞湘岸千竿玉。映缣姿态斗纤秾,转手枝柯分直曲。 山空自喜野人同,岁寒敢谓吾曹独。补之墨梅称绝伦,与可写竹恒逼真。 今之画图兼二妙,始信苦学能通神。草堂六月气凄爽,彷佛坐我清江滨。 白头岂知老将至,对尔真足忘冬春。忆昨青阳回绿草,横斜桃李长安道。 一夜飘风历乱生,可怜花叶纷颠倒。尘世繁华有盛衰,朱门一闭无人扫。 与君开卷玩高标,绝胜对客谈虚藻。
huà jiā miào pǐn   gāo rén měi hào shēng shī qiǎn niān xìn   jiě pán báo níng shēn
liáo xíng mǎn   nán shén huà lùn děng qiáo lǎo xiān yān xiá   jué chū xīn gān chén
shēn huà 西 shù bīng   tūn xiāng àn qiān gān 竿 yìng jiān 姿 tài dòu xiān nóng   zhuǎn shǒu zhī fēn zhí
shān kōng rén tóng   suì hán gǎn wèi cáo zhī méi chēng jué lún   xiě zhú héng zhēn
jīn zhī huà jiān èr miào   shǐ xìn xué néng tōng shén cǎo táng liù yuè shuǎng   páng zuò qīng jiāng bīn
bái tóu zhī lǎo jiàng zhì   duì ěr zhēn wàng dōng chūn zuó qīng yáng huí 绿 cǎo   héng xié táo cháng ān dào
piāo fēng luàn shēng   lián huā fēn diān dào chén shì fán huá yǒu shèng shuāi   zhū mén rén sǎo
jūn kāi juàn wán gāo biāo   jué shèng duì tán zǎo