题王有恒山房
人世红尘涨碧空,薜窗萝几自清风。
朝来爽气归书润,夜静青云入梦浓。
壁上枯桐忘岁月,床头老剑识英雄。
丈夫要看好山色,不是关中即洛中。
rén
人
shì
世
hóng
红
chén
尘
zhǎng
涨
bì
碧
kōng
空
,
bì
薜
chuāng
窗
luó
萝
jǐ
几
zì
自
qīng
清
fēng
风
。
。
zhāo
朝
lái
来
shuǎng
爽
qì
气
guī
归
shū
书
rùn
润
,
yè
夜
jìng
静
qīng
青
yún
云
rù
入
mèng
梦
nóng
浓
。
。
bì
壁
shàng
上
kū
枯
tóng
桐
wàng
忘
suì
岁
yuè
月
,
chuáng
床
tóu
头
lǎo
老
jiàn
剑
shí
识
yīng
英
xióng
雄
。
。
zhàng
丈
fū
夫
yào
要
kàn
看
hǎo
好
shān
山
sè
色
,
bú
不
shì
是
guān
关
zhōng
中
jí
即
luò
洛
zhōng
中
。
。