题王逸少帖

宋代 苏轼
颠张醉素两秃翁,追逐世好称书工。 何曾梦见王与钟,妄自粉饰欺盲聋。 有如市倡抹青红,妖歌嫚舞眩儿童。 谢家夫人淡丰容,萧然自有林下风。 天门荡荡惊跳龙,出林飞鸟一扫空。 为君草书续其终,待我他日不匆匆。
diān zhāng zuì liǎng wēng   zhuī zhú shì hǎo chēng shū gōng  
zēng mèng jiàn wáng zhōng   wàng fěn shì máng lóng  
yǒu shì chàng qīng hóng   yāo mān xuàn ér tóng  
xiè jiā rén dàn fēng róng   xiāo rán yǒu lín xià fēng  
tiān mén dàng dàng jīng tiào lóng   chū lín fēi niǎo sǎo kōng  
wèi jūn cǎo shū zhōng   dài cōng cōng