題王逸少帖

宋代 蘇軾
顛張醉素兩禿翁,追逐世好稱書工。 何曾夢見王與鍾,妄自粉飾欺盲聾。 有如市倡抹青紅,妖歌嫚舞眩兒童。 謝家夫人淡丰容,蕭然自有林下風。 天門蕩蕩驚跳龍,出林飛鳥一掃空。 為君草書續其終,待我他日不匆匆。
diān zhāng zuì liǎng 禿 wēng   zhuī zhú shì hǎo chēng shū gōng  
zēng mèng jiàn wáng zhōng   wàng fěn shì máng lóng  
yǒu shì chàng qīng hóng   yāo mān xuàn ér tóng  
xiè jiā rén dàn fēng róng   xiāo rán yǒu lín xià fēng  
tiān mén dàng dàng jīng tiào lóng   chū lín fēi niǎo sǎo kōng  
wèi jūn cǎo shū zhōng   dài cōng cōng