题王晓沧广文鹧鸪村人诗稿 其三

清代 丘逢甲
何许鹧鸪村?乃在梅花国。花落梅子青,生为鹧鸪食。 鹧鸪工越吟,自唱南不北。诗人发乡思,对尔泪沾臆。 归山岁之暮,寒巢敛羽翼。手持鹧鸪诗,自写梅花侧。 京雒多黄尘,白日闇将匿。海风吹九垠,雷雨大阴黑。 出门旷四瞩,天地满荆棘。此时鹧鸪声,更唱行不得。 山田瘠可耕,且艺尔黍稷。无以释穷愁,将诗慰食息。 岭南论流派,独得古雄直。混茫接元气,造化入馋刻。 百年古梅州,生才况雄特。宋公执牛耳,光燄不可逼。 堂堂黄与李,亦各具神力。我欲往从之,自愧僵籍湜。 耆旧今凋零,思之每心恻。诵君鹧鸪诗,令我恍动色。 梅花落空山,风雪途未塞。展卷此留题,飞香洒寒墨。
zhè cūn   nǎi zài méi huā guó huā luò méi zi qīng   shēng wèi zhè shí
zhè gōng yuè yín   chàng nán běi shī rén xiāng   duì ěr lèi zhān
guī shān suì zhī   hán cháo liǎn shǒu chí zhè shī   xiě méi huā
jīng luò duō huáng chén   bái ān jiāng hǎi fēng chuī jiǔ yín   léi yīn hēi
chū mén kuàng zhǔ   tiān mǎn jīng shí zhè shēng   gèng chàng xíng
shān tián gēng   qiě ěr shǔ shì qióng chóu   jiāng shī wèi shí
lǐng nán lùn liú pài   de xióng zhí hùn máng jiē yuán   zào huà chán
bǎi nián méi zhōu   shēng cái kuàng xióng sòng gōng zhí niú ěr   guāng yàn
táng táng huáng   shén wǎng cóng zhī   kuì jiāng shí
jiù jīn diāo líng   zhī měi xīn sòng jūn zhè shī   lìng huǎng dòng
méi huā lào kōng shān   fēng xuě wèi sāi zhǎn juǎn liú   fēi xiāng hán