题亡妾何氏所遗书画诗

近现代 康有为
天女化为舍利弗,本无障碍女男身。散花究竟涅槃觉,学书初学卫夫人。 发愿为吾全写诗,画楼春暖日临池。空将十纸摹梁鹄,留与家书说卫漪。 鱼山学行覃溪笔,留得书丹在我家。不写簪花传化度,自然高浑发清华。 月霣风寒注逝川,去年此夕奈何天。房栊久闭尘凝簟,书画搜遗墨满笺。 儿女悲啼倚灯下,形容绰约步阶前。更无入梦肠空断,且费扶鸾问散仙。 智师一字五万钱,千字文无人间烟。旃理临之冰雪仙,忽思铁手拂笺年。 浓艳凝香带叶妍,粉痕墨晕态犹鲜。而今落尽残红后,读画题诗更惘然。 一枝浓艳发遗香,剩粉残笺空断肠。色相华严常示现,殿将画谱拾群芳。
tiān huà wèi shè   běn zhàng ài nán shēn sàn huā jiū jìng niè pán jué xué   shū chū xué wèi rén    
yuàn wèi quán xiě shī   huà lóu chūn nuǎn lín chí kōng jiāng shí zhǐ liáng liú   jiā shū shuō wèi    
shān xué xíng tán   liú shū dān zài jiā xiě zān huā chuán huà   rán gāo hún qīng huá    
yuè yǔn fēng hán zhù shì chuān   nián nài tiān fáng lóng jiǔ chén níng diàn shū   huà sōu mǎn jiān    
ér bēi dēng xià   xíng róng chuò yuē jiē qián gèng mèng cháng kōng duàn qiě   fèi luán wèn sàn xiān    
zhì shī wàn qián   qiān wén rén jiān yān zhān lín zhī bīng xuě xiān   tiě shǒu jiān nián    
nóng yàn níng xiāng dài yán   fěn hén yùn tài yóu xiān ér jīn luò jǐn cán hóng hòu   huà shī gèng wǎng rán    
zhī nóng yàn xiāng   shèng fěn cán jiān kōng duàn cháng xiàng huá yán cháng shì xiàn diàn   jiāng 殿 huà shí qún fāng