題亡妾何氏所遺書畫詩

近現代 康有為
天女化為舍利弗,本無障礙女男身。散花究竟涅槃覺,學書初學衛夫人。 發願為吾全寫詩,畫樓春暖日臨池。空將十紙摹梁鵠,留與家書說衛漪。 魚山學行覃溪筆,留得書丹在我家。不寫簪花傳化度,自然高渾發清華。 月霣風寒注逝川,去年此夕奈何天。房櫳久閉塵凝簟,書畫搜遺墨滿箋。 兒女悲啼倚燈下,形容綽約步階前。更無入夢腸空斷,且費扶鸞問散仙。 智師一字五萬錢,千字文無人間煙。旃理臨之冰雪仙,忽思鐵手拂箋年。 濃艷凝香帶葉妍,粉痕墨暈態猶鮮。而今落盡殘紅後,讀畫題詩更惘然。 一枝濃艷發遺香,剩粉殘箋空斷腸。色相華嚴常示現,殿將畫譜拾群芳。
tiān huà wèi shè   běn zhàng ài nán shēn sàn huā jiū jìng niè pán jué xué   shū chū xué wèi rén    
yuàn wèi quán xiě shī   huà lóu chūn nuǎn lín chí kōng jiāng shí zhǐ liáng liú   jiā shū shuō wèi    
shān xué xíng tán   liú shū dān zài jiā xiě zān huā chuán huà   rán gāo hún qīng huá    
yuè yǔn fēng hán zhù shì chuān   nián nài tiān fáng lóng jiǔ chén níng diàn shū   huà sōu mǎn jiān 滿    
ér bēi dēng xià   xíng róng chuò yuē jiē qián gèng mèng cháng kōng duàn qiě   fèi luán wèn sàn xiān    
zhì shī wàn qián   qiān wén rén jiān yān zhān lín zhī bīng xuě xiān   tiě shǒu jiān nián    
nóng yàn níng xiāng dài yán   fěn hén yùn tài yóu xiān ér jīn luò jǐn cán hóng hòu   huà shī gèng wǎng rán    
zhī nóng yàn xiāng   shèng fěn cán jiān kōng duàn cháng xiàng huá yán cháng shì xiàn diàn   jiāng 殿 huà shí qún fāng