题王孟瑞写竹寄本之
北风起郊甸,寒声骤长林。引领睇溧阳,怀贤思弥深。
耿介直士节,幽贞君子心。平生惇契好,如彼双南金。
昔别夏未届,今来春载临。吴丝将蜀桐,和谐会相寻。
岂乏桃李花,秋霜易见侵。懿此岁寒操,持贶心所钦。
běi
北
fēng
风
qǐ
起
jiāo
郊
diàn
甸
,
hán
寒
shēng
声
zhòu
骤
cháng
长
lín
林
yǐn
。
lǐng
引
dì
领
lì
睇
yáng
溧
huái
阳
,
xián
怀
sī
贤
mí
思
shēn
弥
深
。
gěng
耿
jiè
介
zhí
直
shì
士
jié
节
,
yōu
幽
zhēn
贞
jūn
君
zi
子
xīn
心
píng
。
shēng
平
dūn
生
qì
惇
hǎo
契
rú
好
,
bǐ
如
shuāng
彼
nán
双
jīn
南
金
。
xī
昔
bié
别
xià
夏
wèi
未
jiè
届
,
jīn
今
lái
来
chūn
春
zài
载
lín
临
wú
。
sī
吴
jiāng
丝
shǔ
将
tóng
蜀
hé
桐
,
xié
和
huì
谐
xiāng
会
xún
相
寻
。
qǐ
岂
fá
乏
táo
桃
lǐ
李
huā
花
,
qiū
秋
shuāng
霜
yì
易
jiàn
见
qīn
侵
yì
。
cǐ
懿
suì
此
hán
岁
cāo
寒
chí
操
,
kuàng
持
xīn
贶
suǒ
心
qīn
所
钦
。