题王孟端枯木竹石图

明代 王洪
王郎胸中何太奇,酒酣写此屈铁横空枝。神虬顷刻露头角,霹雳绕空秋云飞。 惊飙入夜撼不散,白日忽出开阴霏。暖回草木作春色,翠入天地扬清辉。 我来观之长太息,如此奇材那易得。会须构作鲁灵光,独立峥嵘倚空碧。
wáng láng xiōng zhōng tài   jiǔ hān xiě tiě héng kōng zhī shén qiú qǐng tóu jiǎo   rào kōng qiū yún fēi    
jīng biāo hàn sàn   bái chū kāi yīn fēi nuǎn huí cǎo zuò chūn cuì   tiān yáng qīng huī    
lái guān zhī cháng tài   cái huì gòu zuò líng guāng   zhēng róng kōng