题王孟端画竹后

明代 王世贞
老可醉吸潇湘色,吐出千枝万枝碧。彭城才守诧墨派,一扫枯篁一千尺。 孟端自是琅玕裔,幅幅生绡露生气。漓漇残沈若有神,或秾或淡皆天真。 后来太常非其伦,自言远步湖州尘,但恨无过梅道人。 声华积渐背时口,遗迹飘零落余手。高阁如聆鸾凤鸣,华堂瞥睹云烟走。 君不见黔宁假王金如山,乞君片纸君仍悭。野人手植三万个,落日清流相对閒。
lǎo zuì xiāo xiāng   chū qiān zhī wàn zhī péng chéng cái shǒu chà pài   sǎo huáng qiān chǐ    
mèng duān shì láng gān   shēng xiāo shēng cán shěn ruò yǒu shén huò   nóng huò dàn jiē tiān zhēn    
hòu lái tài cháng fēi lún   yán yuǎn zhōu chén   dàn hèn guò méi dào rén  
shēng huá jiàn bèi shí kǒu   piāo líng luò shǒu gāo líng luán fèng míng huá   táng piē yún yān zǒu    
jūn jiàn qián níng jiǎ wáng jīn shān   jūn piàn zhǐ jūn réng qiān rén shǒu zhí sān wàn luò   qīng liú xiāng duì xián