题听琴图寄天锡

明代 李东阳
幽斋落日晚,援琴写我烦。弦疏不成调,但有古意存。 一弦三叹息,自谓和者难。自从别君来,山高水潺湲。 众好谐莫送,置之不复弹。曲看画中人,颇与吾意关。 题诗寄远道,慰此平生欢。
yōu zhāi luò wǎn   yuán qín xiě fán xián shū chéng diào dàn   yǒu cún    
xián sān tàn   wèi zhě nán cóng bié jūn lái shān   gāo shuǐ chán yuán    
zhòng hǎo xié sòng   zhì zhī dàn kàn huà zhōng rén   guān    
shī yuǎn dào   wèi píng shēng huān