题唐秀林卷

明代 庞嵩
生生自天性,山木昔尝美。胡乃交斧斤,继之群牧驶。 幸兹日夜息,萌蘖见端倪。栽培滋息之,参天立可拟。 吾心有良知,吾性即天理。生生固不息,养之惟在己。 息息常存存,圣贤域可抵。唐君自树名,汝滋乃其字。 自养还自滋,进进今未已。虽未登栋梁,亦可远棘枳。 夏日苦炎蒸,凉阴足憩止。隆冬畏冱寒,岂随众芳萎。 愿言永培根,浚源沃清泚。硕果种且蕃,千百传孙子。 于以长秀林,仰之亦兴起。
shēng shēng tiān xìng   shān cháng měi nǎi jiāo jīn   zhī qún shǐ    
xìng   méng niè jiàn duān zāi péi zhī cān   tiān    
xīn yǒu liáng zhī   xìng tiān shēng shēng yǎng   zhī wéi zài    
cháng cún cún   shèng xián táng jūn shù míng   nǎi    
yǎng hái   jìn jìn jīn wèi suī wèi dēng dòng liáng   yuǎn zhǐ    
xià yán zhēng   liáng yīn zhǐ lóng dōng wèi hán   suí zhòng fāng wēi    
yuàn yán yǒng péi gēn   jùn yuán qīng shuò guǒ zhǒng qiě fān qiān   bǎi chuán sūn zi    
cháng xiù lín   yǎng zhī xīng