题唐德明秀才玉立斋

宋代 杨万里
坡云无竹令人俗,我云俗人正累竹。 玉立斋前一万竿,能与主人相对寒。 看竹哦诗笔生力,山童怪予遽忘食。 不但不可一日无,斯须无此看何如。 诗成欲写且复歇,恐竹嫌诗未清绝。 丁宁一竿不可除,竹亦何曾减风月。
yún zhú lìng rén   yún rén zhèng lèi zhú  
zhāi qián wàn gān 竿   néng zhǔ rén xiàng duì hán  
kàn zhú ó shī shēng   shān tóng guài wàng shí  
dàn   kàn  
shī chéng xiě qiě xiē   kǒng zhú xián shī wèi qīng jué  
dīng níng gān 竿 chú   zhú zēng jiǎn fēng yuè