题叔夏乐谷

宋代 胡寅
君知至乐本难名,何事犹令谷应声。 植杖自锄园草绿,挂瓢时浥涧泉清。 了无歌吹娱宾人,只有诗书养性情。 却恐仁人尚蒿目,又须凭酒破愁城。
jūn zhī zhì běn nán míng   shì yóu lìng yīng shēng
zhí zhàng chú yuán cǎo 绿   guà piáo shí jiàn quán qīng
liǎo chuī bīn rén   zhǐ yǒu shī shū yǎng xìng qíng
què kǒng rén rén shàng hāo   yòu píng jiǔ chóu chéng