題叔夏樂谷

宋代 胡寅
君知至樂本難名,何事猶令谷應聲。 植杖自鋤園草綠,掛瓢時浥澗泉清。 了無歌吹娛賓人,只有詩書養性情。 卻恐仁人尚蒿目,又須憑酒破愁城。
jūn zhī zhì běn nán míng   shì yóu lìng yīng shēng
zhí zhàng chú yuán cǎo   guà piáo shí jiàn quán qīng
liǎo chuī bīn rén   zhǐ yǒu shī shū yǎng xìng qíng
què kǒng rén rén shàng hāo   yòu píng jiǔ chóu chéng