题蜀山草堂为上人赋

元代 刘崧
上人草堂风物清,秖言阳羡是青城。谁知习隐孤峰下,犹有怀乡万里情。 坐石翻经延月上,临流曳杖看云生。几时却汎吴江棹,来听松门涧瀑声。
shàng rén cǎo táng fēng qīng   zhī yán yáng xiàn shì qīng chéng shéi zhī yǐn fēng xià   yóu yǒu huái 怀 xiāng wàn qíng
zuò shí fān jīng yán yuè shàng   lín liú zhàng kàn yún shēng shí què fàn jiāng zhào   lái tīng sōng mén jiàn shēng