题寿萱堂

元代 卢琦
芳草世岂无,所贵忘忧难。惟有北堂萱,庶可娱亲颜。 青青向阶庭,郁郁良可爱。只恐流序徂,秋风不相待。 晨昏登高堂,戏舞称寿觞。惊看堂上人,鹤发明秋霜。 再拜祝萱草,不改三春好。百年以为期,岁岁长相保。
fāng cǎo shì   suǒ guì wàng yōu nán wéi yǒu běi táng xuān   shù qīn yán
qīng qīng xiàng jiē tíng   liáng ài zhǐ kǒng liú   qiū fēng xiāng dài
chén hūn dēng gāo táng   chēng shòu 寿 shāng jīng kàn táng shàng rén   míng qiū shuāng
zài bài zhù xuān cǎo   gǎi sān chūn hǎo bǎi nián wéi   suì suì zhǎng xiàng bǎo