题石头顿斧亭

宋代 释德洪
兀坐等闲酬客问,碌砖抛出亦光生。欲凭妙语分宾主,须识尘机有浊清。 麟角誉高推独步,石头路滑苦难行。草庵依旧青松下,睡起晴窗拨眼明。
zuò děng xián chóu wèn   zhuān pāo chū guāng shēng píng miào fēn bīn zhǔ   shí chén yǒu zhuó qīng    
lín jiǎo gāo tuī   shí tou huá nàn xíng cǎo ān jiù qīng sōng xià shuì   qíng chuāng yǎn míng