題石頭頓斧亭

宋代 釋德洪
兀坐等閒酬客問,碌磚拋出亦光生。欲憑妙語分賓主,須識塵機有濁清。 麟角譽高推獨步,石頭路滑苦難行。草庵依舊青松下,睡起晴窗撥眼明。
zuò děng xián chóu wèn   zhuān pāo chū guāng shēng píng miào fēn bīn zhǔ   shí chén yǒu zhuó qīng    
lín jiǎo gāo tuī   shí tou huá nàn xíng cǎo ān jiù qīng sōng xià shuì   qíng chuāng yǎn míng