题施安友于堂

明代 龚敩
稽山苍苍,越之故疆。惟子之居,肯构肯堂。埙篪相须,华萼联芳。 孝友之性,发乎天常。道与时泰,名与世昌。金玉怡怡,德音弗忘。 凊温有宜,就养无方。旨酒嘉肴,吹笙鼓簧。秋月澄霁,春日载阳。 綵袖齐翻,于乡有光。稽山峨峨,越流息波。尔弟尔昆,如江如河。 立孝惟亲,立敬惟和。贤哉闵生,名冠四科。
shān cāng cāng   yuè zhī jiāng wéi zi zhī   kěn gòu kěn táng xūn chí xiāng   huá è lián fāng
xiào yǒu zhī xìng   tiān cháng dào shí tài   míng shì chāng jīn   yīn wàng
qìng wēn yǒu   jiù yǎng fāng zhǐ jiǔ jiā yáo   chuī shēng huáng qiū yuè chéng   chūn zài yáng
cǎi xiù fān   xiāng yǒu guāng shān é é   yuè liú ěr ěr kūn   jiāng
xiào wéi qīn   jìng wéi xián zāi mǐn shēng   míng guān