题沈少府书斋

唐代 皎然
不下南昌县,书斋每日闲。野花当砌落,溪鸟逐人还。 有兴常临水,无时不见山。千峰数可尽,不出小窗间。
xià nán chāng xiàn   shū zhāi měi xián huā dāng luò   niǎo zhú rén hái
yǒu xīng cháng lín shuǐ   shí jiàn shān qiān fēng shù jǐn   chū xiǎo chuāng jiān