题生春亭

宋代 吴芾
府治何逼仄,几不容欠伸。 我来撤败屋,池馆为一新。 便有鸟唤客,更多花恼人。 谁知牢落地,一旦遽生春。
zhì   róng qiàn shēn  
lái chè bài   chí guǎn wèi xīn  
biàn 便 yǒu niǎo huàn   gèng duō huā nǎo rén  
shéi zhī láo luò   dàn shēng chūn