题韶州宣溪亭

宋代 刘弇
片帆西下泊江亭,风物萧疏惨暮程。山色尚凝迁谪恨,溪流犹泻怨嗟声。 一朝逐客仙舟过,万古行人玉箸倾。不待鹧鸪啼落日,自然临景易牵情。
piàn fān 西 xià jiāng tíng   fēng xiāo shū cǎn chéng shān shàng níng qiān zhé hèn   liú yóu xiè yuàn jiē shēng    
zhāo zhú xiān zhōu guò   wàn xíng rén zhù qīng dài zhè luò   rán lín jǐng qiān qíng