题邵翁棋墅卷

明代 李东阳
奕棋虽细事,可以观小德。非无胜负争,亦足高曲直。 胡为纷纷者,箪豆不掩色。雄夸每绝叫,巧伺或深匿。 不然出忿语,与此同一格。寄言同浴人,慎勿讥裸裼。 贤哉东陵老,爱此时自适。指麾儿子辈,已足支大敌。 旁观但坐啸,信手聊戏剧。安得从之游,清谈澹终夕。 能令夸者默,亦使忿者释。我语君不闻,神交向空寂。
suī shì   guān xiǎo fēi shèng zhēng   gāo zhí    
wéi fēn fēn zhě   dān dòu yǎn xióng kuā měi jué jiào qiǎo   huò shēn    
rán chū fèn 忿   tóng yán tóng rén shèn   luǒ    
xián zāi dōng líng lǎo   ài shí shì zhǐ huī ér zi bèi   zhī    
páng guān dàn zuò xiào   xìn shǒu liáo ān cóng zhī yóu qīng   tán dàn zhōng    
néng lìng kuā zhě   shǐ 使 fèn 忿 zhě shì jūn wén shén   jiāo xiàng kōng