题剡溪障子

明代 王世贞
晋有王子猷,风流掩前辈。高屐郤公门,拄笏马曹岁。 归来百事稀,种竹凡几围。贪看镜湖白,坐失青山辉。 风吹大空雪,片片镜中飞。千岩鸟雀冻不喧,田父墐户垆头眠。 孤棹苍烟放歌去,故人应在剡溪边。人间戴生宁易得,其若归心浩还发。 空林无枝玉凌乱,独破寒流载明月。相逢稚子候荆扉,东方渐高迹已微。 偶然适意差足快,千载何人劳是非。谁为强被丹青色,令予欲访山阴宅。 荻花茫茫不知路,中夜披图兴萧瑟。
jìn yǒu wáng yóu   fēng liú yǎn qián bèi gāo gōng mén zhǔ   cáo suì    
guī lái bǎi shì   zhǒng zhú fán wéi tān kàn jìng bái zuò   shī qīng shān huī    
fēng chuī kōng xuě   piàn piàn jìng zhōng fēi qiān yán niǎo què dòng xuān tián   jìn tóu mián    
zhào cāng yān fàng   rén yīng zài shàn biān rén jiān dài shēng níng   ruò guī xīn hào hái    
kōng lín zhī líng luàn   hán liú zǎi míng yuè xiāng féng zhì hòu jīng fēi dōng   fāng jiàn gāo wēi    
ǒu rán shì chà kuài   qiān zǎi rén láo shì fēi shuí wèi qiáng bèi dān qīng lìng   fǎng shān 访 yīn zhái    
huā máng máng zhī   zhōng xīng xiāo