题山水图

明代 丘浚
昔年栖迹云林下,举头见山不见画。如今置身朝市间,开眼见画如见山。 山耶画耶孰真假,具眼之人世间寡。景当好处背起楼,趣到佳时急驱马。 居山不见山中佳,厌饫林壑轻烟霞。一朝别山出城市,黑风黄日昏尘沙。 广庭曲巷通幽处,垒石栽花脩胜具。眼中彷佛虽逼真,毕竟人为靡天趣。 回思旧隐隔世间,欲一见之千万难。残缣断素才尺咫,倾囊倒箧不复悭。 君从何处得此幅,千里云山数间屋。远山淡淡横翠眉,近山亭亭削青玉。 山头处处飞白云,树头树尾晴轮囷。平林忽断天光露,暝色遥连雨气昏。 苍苔白石羊肠路,平麓盘盘几家住。就中老人华阳巾,手把琼芝滴清露。 山光水色相渺绵,渔舟泛月江吞天。长风浩浩起天末,高堂白日生云烟。 兴来却忆竹鹤老,见画何如见山好。人生即景须尽欢,寻仙何必蓬莱岛。
nián yún lín xià   tóu jiàn shān jiàn huà jīn zhì shēn cháo shì jiān kāi   yǎn jiàn huà jiàn shān    
shān huà shú zhēn jiǎ   yǎn zhī rén shì jiān guǎ jǐng dāng hǎo chù bèi lóu   dào jiā shí    
shān jiàn shān zhōng jiā   yàn lín qīng yān xiá zhāo bié shān chū chéng shì hēi   fēng huáng hūn chén shā    
guǎng 广 tíng xiàng tōng yōu chù   lěi shí zāi huā xiū shèng yǎn zhōng páng suī zhēn   jìng rén wéi tiān    
huí jiù yǐn shì jiān   jiàn zhī qiān wàn nán cán jiān duàn cái chǐ zhǐ qīng   náng dǎo qiè qiān    
jūn cóng chǔ   qiān yún shān shù jiān yuǎn shān dàn dàn héng cuì méi jìn   shān tíng tíng xuē qīng    
shān tóu chù chù fēi bái yún   shù tóu shù wěi qíng lún qūn píng lín duàn tiān guāng míng   yáo lián hūn    
cāng tái bái shí yáng cháng   píng pán pán jiā zhù jiù zhōng lǎo rén huá yáng jīn shǒu   qióng zhī qīng    
shān guāng shuǐ xiàng miǎo mián   zhōu fàn yuè jiāng tūn tiān cháng fēng hào hào tiān gāo   táng bái shēng yún yān    
xīng lái què zhú lǎo   jiàn huà jiàn shān hǎo rén shēng jǐng jìn huān xún   xiān péng lái dǎo