题商山四皓

元代 陈颢
嬴秦虐燄不可触,衣冠往往逃空谷。皤然须发四老翁,高卧商颜谢尘俗。 炎精奋起天地宽,蒲轮就聘来长安。虽云误落子房计,终为高鸿成羽翰。 羽翰既成大事毕,还踏山中旧行迹。松阴满地生微凉,一局枯棋消永日。 局终人去今昔非,云山寂寂空猿啼。临风展画三叹息,一曲共谁歌紫芝。
yíng qín nüè yàn chù   guān wǎng wǎng táo kōng rán lǎo wēng gāo   shāng yán xiè chén    
yán jīng fèn tiān kuān   lún jiù pìn lái cháng ān suī yún luò fáng zhōng   wèi gāo hóng chéng 鸿 hàn    
hàn chéng shì   hái shān zhōng jiù xíng sōng yīn mǎn shēng wēi liáng   xiāo yǒng    
zhōng rén jīn fēi   yún shān kōng yuán lín fēng zhǎn huà sān tàn   gòng shuí zhī