题僧兄山居

宋代 吴惟信
白发萧萧万事忘,安闲过似老渔郎。半窗残日敲棋响,一院秋风捣药香。 浇菊旋分苔涧水,开松新架草堂凉。过从皆是诗朋友,开口何曾论短长。
bái xiāo xiāo wàn shì wàng   ān xián guò shì lǎo láng bàn chuāng cán qiāo xiǎng   yuàn qiū fēng dǎo yào xiāng    
jiāo xuán fēn tái jiàn shuǐ   kāi sōng xīn jià cǎo táng liáng guò cóng jiē shì shī péng you kāi   kǒu zēng lùn duǎn cháng