题三茅峰

宋代 张矩
巨灵握奇石,飞落人间世。怒拳一击破,高下成鼎峙。 三光发其精,吾岳借之气。精气久以灵,稍稍见奇异。 香之为草木,清之为泉水。天则为洞天,地则为福地。 㠌嵚白云根,怪巧分琐细。龙潜而虎藏,猿啼而鹤唳。 始焉三仙居,终也众真萃。至今丹砂光,上下数万里。 清游动高吟,今古几骚士。搜奇探幽深,或仅见一二。 输君呼笔神,尽发万古秘。我于尘埃中,读之如亲履。 呼儿谨縢藏,再拜归棐几。
líng shí   fēi luò rén jiān shì quán gāo   xià chéng dǐng zhì    
sān guāng jīng   yuè jiè zhī jīng jiǔ líng shāo   shāo jiàn    
xiāng zhī wèi cǎo   qīng zhī wèi quán shuǐ tiān wèi dòng tiān   wèi    
qīn bái yún gēn   guài qiǎo fēn suǒ lóng qián ér cáng yuán   ér    
shǐ yān sān xiān   zhōng zhòng zhēn cuì zhì jīn dān shā guāng shàng   xià shù wàn    
qīng yóu dòng gāo yín   jīn sāo shì sōu tàn yōu shēn huò   jǐn jiàn èr    
shū jūn shén   jǐn wàn chén āi zhōng   zhī qīn    
ér jǐn téng cáng   zài bài guī fěi