题桑直阁江山胜概图

明代 王佐
我昔趋神京,道出匡庐峰。手持绿玉杖,遍踏金芙蓉。 是时秋高天气肃,最爱秋声满岩谷。万顷湖光带白蘋,九叠屏风挂飞瀑。 结巢便欲栖云间,夔龙趋赴鹓鸾班。才名用世果何有,赢得归来双鬓班。 至今梦想烟霞趣,拟托毫缣写情素。君家此图谁所摹,似我当时旧游处。 远山缥缈如游龙,好处尽在烟岚中。晴波落日曳澄练,枯林老叶鸣秋风。 屠苏高下林间起,水色山光画图里。软红无路到柴扉,空翠常时扑书几。 中流放棹知何人,锦袍坐岸方乌巾。若非高洁鲁连子,应是风流贺季真。 我生垂老愿未酬,鲁人讵识东家丘。图中胜概倘易致,便从此地营菟裘。
shén jīng   dào chū kuāng fēng shǒu chí 绿 zhàng biàn   jīn róng    
shì shí qiū gāo tiān   zuì ài qiū shēng mǎn yán wàn qǐng guāng dài bái píng jiǔ   dié píng fēng guà fēi    
jié cháo biàn 便 yún jiān   kuí lóng yuān luán bān cái míng yòng shì guǒ yǒu yíng   de guī lái shuāng bìn bān    
zhì jīn mèng xiǎng yān xiá   tuō háo jiān xiě qíng jūn jiā shuí suǒ shì   dāng shí jiù yóu chù    
yuǎn shān piāo miǎo yóu lóng   hǎo chù jǐn zài yān lán zhōng qíng luò chéng liàn   lín lǎo míng qiū fēng    
gāo xià lín jiān   shuǐ shān guāng huà ruǎn hóng dào chái fēi kōng   cuì cháng shí shū    
zhōng liú fàng zhào zhī rén   jǐn páo zuò àn fāng jīn ruò fēi gāo jié lián zi yìng   shì fēng liú zhēn    
shēng chuí lǎo yuàn wèi chóu   rén shí dōng jiā qiū zhōng shèng gài tǎng zhì biàn   cóng 便 yíng qiú