题润州多景楼

宋代 刘过
金山焦山相对起,挹尽东流大江水。 一楼坐断水中央,收拾淮南数千里。 西风把酒闲来游,木叶渐脱人间秋。 烟尘茫茫路渺渺,神京不见双泪流。 君不见王勃才名今盖世,当时未遇庸人尔。 琴书落魄豫章城,腾王阁中悲帝子。 又不见李白才思真天然,时人未省为谪仙。 一朝放浪金陵去,凤凰台上望长安。 我今四海行将遍,东历苏杭西汉沔。 第一江山最上头,天下无人独登览。 楼高思远愁绪多,楼乎楼乎奈汝何。 安得李白与王勃,名与此楼长突兀。
jīn shān jiāo shān xiāng duì   jǐn dōng liú jiāng shuǐ  
lóu zuò duàn shuǐ zhōng yāng   shōu shí huái nán shù qiān  
西 fēng jiǔ xián lái yóu   jiàn tuō rén jiān qiū  
yān chén máng máng miǎo miǎo   shén jīng jiàn shuāng lèi liú  
jūn jiàn wáng cái míng jīn gài shì   dāng shí wèi yōng rén ěr  
qín shū luò zhāng chéng   téng wáng zhōng bēi  
yòu jiàn bái cái zhēn tiān rán   shí rén wèi shěng wèi zhé xiān  
zhāo fàng làng jīn líng   fèng huáng tái shàng wàng cháng ān  
jīn hǎi xíng jiāng biàn   dōng háng 西 hàn miǎn  
jiāng shān zuì shàng tou   tiān xià rén dēng lǎn  
lóu gāo yuǎn chóu duō   lóu lóu nài  
ān bái wáng   míng lóu zhǎng