題潤州多景樓

宋代 劉過
金山焦山相對起,挹盡東流大江水。 一樓坐斷水中央,收拾淮南數千里。 西風把酒閒來游,木葉漸脫人間秋。 煙塵茫茫路渺渺,神京不見雙淚流。 君不見王勃才名今蓋世,當時未遇庸人爾。 琴書落魄豫章城,騰王閣中悲帝子。 又不見李白才思真天然,時人未省為謫仙。 一朝放浪金陵去,鳳凰台上望長安。 我今四海行將遍,東歷蘇杭西漢沔。 第一江山最上頭,天下無人獨登覽。 樓高思遠愁緒多,樓乎樓乎奈汝何。 安得李白與王勃,名與此樓長突兀。
jīn shān jiāo shān xiāng duì   jǐn dōng liú jiāng shuǐ  
lóu zuò duàn shuǐ zhōng yāng   shōu shí huái nán shù qiān  
西 fēng jiǔ xián lái yóu   jiàn tuō rén jiān qiū  
yān chén máng máng miǎo miǎo   shén jīng jiàn shuāng lèi liú  
jūn jiàn wáng cái míng jīn gài shì   dāng shí wèi yōng rén ěr  
qín shū luò zhāng chéng   téng wáng zhōng bēi  
yòu jiàn bái cái zhēn tiān rán   shí rén wèi shěng wèi zhé xiān  
zhāo fàng làng jīn líng   fèng huáng tái shàng wàng cháng ān  
jīn hǎi xíng jiāng biàn   dōng háng 西 hàn miǎn  
jiāng shān zuì shàng tou   tiān xià rén dēng lǎn  
lóu gāo yuǎn chóu duō   lóu lóu nài  
ān bái wáng   míng lóu zhǎng