题日涉园诗

宋代 朱翌
一叶黄时秋气清,三山转处大江横。 禽鱼自有亲人意,草木皆能识履声。 晴望高崖寻李愿,酒行半道致渊明。 将诗与结江山好,他日来游分不生。
huáng shí qiū qīng   sān shān zhuǎn chù jiāng héng  
qín yǒu qīn rén   cǎo jiē néng shí shēng  
qíng wàng gāo xún yuàn   jiǔ xíng bàn dào zhì yuān míng  
jiāng shī jié jiāng shān hǎo   lái yóu fēn shēng