题阙 其三十七

明代 王世贞
维汉有宣哀,隆亲仅王号。知者犹谓私,凛然太和诏。 窃窥仁人志,既考而复庙。批鳞见臣节,因心亦子道。 权佐修其郤,陈章托媚奥。自诧万古纲,能无万古笑。
wéi hàn yǒu xuān āi   lóng qīn jǐn wáng hào zhī zhě yóu wèi lǐn   rán tài zhào    
qiè kuī rén rén zhì   kǎo ér miào lín jiàn chén jié yīn   xīn dào    
quán zuǒ xiū   chén zhāng tuō mèi ào chà wàn gāng néng   wàn xiào