题栖真馆三十六韵

宋代 李纲
武夷古洞天,奇峰三十六。一溪贯群山,清浅萦九曲。 溪边列岩岫,倒影浸寒绿。翩如鸾凤翔,矫若虬龙蹙。 楼观耸岧峣,屏帏互重复。蜕仙骨遗金,游女肌削玉。 鸡栖层岩巅,船插断崖腹。学馆存几案,仙机馀杼轴。 蓝光莹澄潭,虹影挂飞瀑。翠竹荫天池,苍苔封石屋。 绘禽顶长丹,遗迹指如掬。峨峨天柱峰,幔亭连翠麓。 传闻武夷君,尝此会仙俗。飞桥几千丈,绝顶亘山足。 障以翠云屏,藉以紫霞褥。瑶樽倾沆瀣,玉豆脯麟鹿。 仙妃奏宾云,金鼓间丝竹。酒酣歌夕晖,叹息光景促。 曾孙谁复在,往事空遗躅。至今风月夜,笙箫响虚谷。 地灵饶泉石,山润秀草木。坐使七闽人,荫此仙灵福。 嗟予真散材,性爱山水酷。仙经与地志,名字久已熟。 薄宦方区区,仙赏宜碌碌。神游先梦寐,幽觌寄图录。 宁知因谪宦,乃得厌所欲。沿溯穷幽深,应接劳耳目。 开襟豁怀抱,壮观慰幽独。却邀白云归,伴此岩下宿。 夜寒梦魂清,晓发轻装速。仙游须再来,何当谢羁束。
dòng tiān   fēng sān shí liù guàn qún shān qīng   qiǎn yíng jiǔ    
biān liè yán xiù   dào yǐng jìn hán 绿 piān luán fèng xiáng jiǎo   ruò qiú lóng    
lóu guàn sǒng tiáo yáo   píng wéi chóng tuì xiān wèi jīn yóu   xuē    
céng yán diān   chuán chā duàn xué guǎn cún àn xiān   zhù zhóu    
lán guāng yíng chéng tán   hóng yǐng guà fēi cuì zhú yīn tiān chí cāng   tái fēng shí    
huì qín dǐng zhǎng dān   zhǐ é é tiān zhù fēng màn   tíng lián cuì    
chuán wén jūn   cháng huì xiān fēi qiáo qiān zhàng jué   dǐng gèn shān    
zhàng cuì yún píng   jiè xiá yáo zūn qīng hàng xiè   dòu lín   鹿  
xiān fēi zòu bīn yún   jīn jiān zhú jiǔ hān huī tàn   guāng jǐng    
zēng sūn shuí zài   wǎng shì kōng zhuó zhì jīn fēng yuè shēng   xiāo xiǎng    
líng ráo quán shí   shān rùn xiù cǎo zuò shǐ 使 mǐn rén yīn   xiān líng    
jiē zhēn sàn cái   xìng ài shān shuǐ xiān jīng zhì míng   zi jiǔ shú    
báo huàn fāng   xiān shǎng shén yóu xiān mèng mèi yōu      
níng zhī yīn zhé huàn   nǎi yàn suǒ yán 沿 qióng yōu shēn yìng   jiē láo ěr    
kāi jīn huō huái 怀 bào   zhuàng guān wèi yōu què yāo bái yún guī bàn   yán xià   宿  
hán mèng hún qīng   xiǎo qīng zhuāng xiān yóu zài lái   dāng xiè shù