题齐云亭

宋代 李之仪
凌空登白纻,此地与云齐。一览众山小,方知人世低。 暂留蝴蝶梦,终负杜鹃啼。回向禅关客,何当别有梯。
líng kōng dēng bái zhù   yún lǎn zhòng shān xiǎo   fāng zhī rén shì
zàn liú dié mèng   zhōng juān huí xiàng chán guān   dāng bié yǒu