题秦系山人丽句亭
独将诗教领诸生,但看青山不爱名。
满院竹声堪愈疾,乱床花片足忘情。
dú
独
jiāng
将
shī
诗
jiào
教
lǐng
领
zhū
诸
shēng
生
,
dàn
但
kàn
看
qīng
青
shān
山
bù
不
ài
爱
míng
名
。
。
mǎn
满
yuàn
院
zhú
竹
shēng
声
kān
堪
yù
愈
jí
疾
,
luàn
乱
chuáng
床
huā
花
piàn
片
zú
足
wàng
忘
qíng
情
。
。