题琴合故衣卷

明代 王恭
峄阳古桐琼树枝,吴丝作弦云锦衣。黄家旧物紫阳篆,彪炳文章光陆离。 乱离何事翻相失,龙池凤沼无春色。沦落天涯几百秋,岂意人间今复得。 琴囊虽好人更清,相逢脱赠应有情。君看昔日延陵对,好是悠悠身后名。
yáng tóng qióng shù zhī   zuò xián yún jǐn huáng jiā jiù yáng zhuàn   biāo bǐng wén zhāng guāng
luàn shì fān xiāng shī   lóng chí fèng zhǎo chūn lún luò tiān bǎi qiū   rén jiān jīn
qín náng suī hǎo rén gèng qīng   xiāng féng tuō zèng yīng yǒu qíng jūn kàn yán líng duì   hǎo shì yōu yōu shēn hòu míng