题清溪啸语图

明代 沈守正
清溪啸语胡生写,三人箕踞林泉下。林泉无声画不语,当年玄对知谁者。 忆昔我友爱山川,我友葭莩即孝先。玉楼告成我友去,高山流水空悠然。 蹴翻昆仑枯黄河,我恨比之似更多。我友爱山兼爱画,每叹不得同摩娑。 去年策蹇入都门,吴绵无力裘不温。隐鹄接我弭,孝先慰我言。 英雄下马泣还笑,生死皮骨惊能存。我来十日曾不游,尘高草白水浊流。 披图忽见三人者,疑同尔女还故丘。须眉麈尾俨相向,烟云冉冉风扬飂。 长安万事无一真,伪啼佞喜百不嗔。尚有千年画,曾无百岁身。 柳堂阶下生秋草,何妨权认画中人。
qīng xiào shēng xiě   sān rén lín quán xià lín quán shēng huà dāng   nián xuán duì zhī shuí zhě    
yǒu ài shān chuān   yǒu jiā xiào xiān lóu gào chéng yǒu gāo   shān liú shuǐ kōng yōu rán    
fān kūn lún huáng   hèn zhī shì gèng duō yǒu ài shān jiān ài huà měi   tàn tóng suō    
nián jiǎn dōu mén   mián qiú wēn yǐn jiē xiào   xiān wèi yán    
yīng xióng xià hái xiào   shēng jīng néng cún lái shí céng yóu chén   gāo cǎo bái shuǐ zhuó liú    
jiàn sān rén zhě   tóng ěr hái qiū méi zhǔ wěi yǎn xiāng xiàng yān   yún rǎn rǎn fēng yáng liù    
cháng ān wàn shì zhēn   wěi nìng bǎi chēn shàng yǒu qiān nián huà céng   bǎi suì shēn    
liǔ táng jiē xià shēng qiū cǎo   fáng quán rèn huà zhōng rén