题畦乐处士成趣园 其四

宋代 王称
稍烟吹林墟,微雨被空谷。杂来翳层陂,秀色宛如沐。 篱落相逶迤,鸟雀绕我屋。行行出幽径,散帙宁见束。 濯缨临清流,解带絓修竹。残花明乱畦,曲沼荫乔木。 神行趣已恬,理惬心自足。閒情适虚旷,空籁时断续。 兹焉谢纷扰,亦以静歊燠。山风吹衣巾,落日候樵牧。 顾同张翰心,宁事季主卜。
shāo yān chuī lín   wēi bèi kōng lái céng bēi   xiù wǎn
luò xiāng wēi   niǎo què rào xíng xíng chū yōu jìng   sàn zhì níng jiàn shù
zhuó yīng lín qīng liú   jiě dài guà xiū zhú cán huā míng luàn   zhǎo yīn qiáo
shén xíng tián   qiè xīn xián qíng shì kuàng   kōng lài shí duàn
yān xiè fēn rǎo   jìng xiāo shān fēng chuī jīn   luò hòu qiáo
tóng zhāng hàn xīn   níng shì zhǔ bo