题齐安寺山亭

宋代 王安石
此山无踯躅,故国有杨梅。 怅望心常折,殷懃手自栽。 暮年逢火改,晴日对花开。 万里乌塘路,春风自往来。
shān zhí zhú   guó yǒu yáng méi  
chàng wàng xīn cháng zhé   yīn qín shǒu zāi  
nián féng huǒ gǎi   qíng duì huā kāi  
wàn táng   chūn fēng wǎng lái