题偶武孟江雨轩

元代 谢应芳
春雨如暗尘,江乡昼冥冥。幽人感时变,于兹事耕耘。 江南亦屡作,江风穆而清。土膏润如酥,草木努甲生。 此竟谁为之?曰维天之诚。我艺我稷黍,我轩洎我宇。 晨兴带经锄,宁惜作劳苦。嘉苗既芃芃,田畯为之喜。 霜飙一披拂,致此岁功美。斗酒以自劳,共入此室处。 矧兹值时康,乐哉咏江雨。
chūn àn chén   jiāng xiāng zhòu míng míng yōu rén gǎn shí biàn   shì gēng yún    
jiāng nán zuò   jiāng fēng ér qīng gào rùn cǎo   jiǎ shēng    
jìng shuí wèi zhī   yuē wéi tiān zhī chéng shǔ   xuān    
chén xīng dài jīng chú   níng zuò láo jiā miáo péng péng tián   jùn wèi zhī    
shuāng biāo   zhì suì gōng měi dǒu jiǔ láo gòng   shì chǔ    
shěn zhí shí kāng   zāi yǒng jiāng