题倪云林木石

元代 贝琼
东海倪迂十年别,昨日朱颜今白发。作诗作画犹未休,酒后挥毫见三绝。 缘江白屋知几家,参天古木僵龙蛇。苍皮半死或垂瘿,赤叶未脱都成花。 我知用心亦独苦,众史庸奴焉足数。英华已剥馀本根,老气尚存冰雪古。
dōng hǎi shí nián bié   zuó zhū yán jīn bái zuò shī zuò huà yóu wèi xiū jiǔ   hòu huī háo jiàn sān jué    
yuán jiāng bái zhī jiā   cān tiān jiāng lóng shé cāng bàn huò chuí yǐng chì   wèi tuō dōu chéng huā    
zhī yòng xīn   zhòng shǐ yōng yān shù yīng huá běn gēn lǎo   shàng cún bīng xuě